top of page

Mùa hè cho con cái gì?

  • 5 thg 6
  • 7 phút đọc

4h sáng, vợ tôi lục đục gọi tụi nhỏ dậy chuẩn bị hành trang lên đường đi khóa tu mùa hè Hồng Trung Sơn, chỗ Sư Cô Hằng Liên ở Đồng Nai.. Mặc dù đã chuẩn bị đồ đạc từ tối hôm trước, nhưng sáng ra vẫn cấp tập, lu xu bu... mãi đến 4h38 mới ra khỏi nhà.


Xuống đến xe, anh 2 Win để quên cái quạt điện cầm tay, vội vàng chạy lên nhà lấy, lại phải chờ thêm vài phút. 5h xe chạy, chỉ còn hơn 15 phút làm sao chạy tới kịp — tôi nghĩ thầm. Khi ku nhóc xuống đến nơi mình hơi nóng nên đã nói những lời không hay với con, không khí trùng xuống một khúc.


5h05, cũng vừa đến chỗ xe đoàn đang nổ máy chờ. Cũng may đoàn đông, 4 xe 45 chỗ, xe chưa lăn bánh.


Win, Bơ và vợ tôi chờ 2 xe sau đến. Hai cái balo to gần bằng người, hai đứa nhỏ mắt thì vẫn đang ngái ngủ dù chân đã đứng trên vỉa hè. Bơ ngáp một cái dài bằng cả con đường, thỏ thẻ hỏi: Khi nào mới đi Ba? Win chẳng nói gì, ôm khư khư cái quạt điện cầm tay, vì lo lắng trời nóng không ngủ được.


Chọn cách đồng hành cùng con mùa hè - Trưởng thành cùng con!
Chọn cách đồng hành cùng con mùa hè - Trưởng thành cùng con!

Xe nổ máy. Mấy phụ huynh khác cũng vừa tới, vài người vẫn nguyên bộ đồ ngủ, tóc dựng ngược, một tay xách túi một tay dắt con, ai trông cũng như vừa bị cái đồng hồ báo thức phản bội. Cửa xe khép lại, đèn hậu khuất sau ngã rẽ. Tôi đứng đó, lòng chùng xuống một nhịp.


Nuôi con thời nay cũng có "phong trào"


Dọc đường về, mình trộm nghĩ và thấy thương cho các cha mẹ và tụi nhỏ thiếu sân chơi thực sự. Cứ mỗi hè về, nhà nhà trăm ngả: nhà thì cho con nghỉ hè ở một resort nào đó, trong nước hoặc nước ngoài; nhà thì gửi con vào các lò luyện tiếng Anh đắt xắt ra miếng; nhà thì cho con học bơi, học vẽ, học đàn... Cái thời này, nuôi con hình như cũng có "phong trào", và group phụ huynh nào cũng âm thầm là một cái sàn đấu.


Tôi vội nhắc mình: đừng có mà tự thấy mình hơn ai. Ông bố cho con đi resort cũng thương con đứt ruột y như tôi. Chị mẹ dốc tiền cho con trại hè quốc tế cũng đang gieo cho con những điều quý theo cách của chị. Chúng tôi đều đang loay hoay làm điều tốt nhất mình biết, cho mấy đứa mình thương nhất.


Mỗi đứa trẻ là một hạt giống khác nhau, mỗi nhà là một mảnh vườn có khí hậu riêng — chẳng ai có quyền vác thước sang chấm điểm vườn nhà người khác.

Rốt cuộc, mùa hè để làm gì? Cách đồng hành cùng con mùa hè


Mùa hè là một khoảng trống. Mà khoảng trống nào rồi cũng có thứ tràn vào lấp đầy — như nước, hễ có chỗ hở là len vào. Vấn đề chỉ là ta để cái gì tràn vào hai tháng quý giá ấy của đời con.


Nếu ta không chủ động lấp, thì có một thứ luôn rình sẵn để lấp hộ — và nó không tính tiền công. Có những khảo sát cho thấy phần lớn trẻ Việt 12–13 tuổi ngày nào cũng lên mạng, nhiều em dán mắt vào màn hình tới 5–7 tiếng mỗi ngày.


Năm đến bảy tiếng.


Tức là khi không tới trường, không ai quản, một mảng lớn tuổi thơ của con đang trôi đi sau một tấm kính phát sáng — nơi có những thuật toán được trả lương hậu hĩnh để giữ con ở lại càng lâu càng tốt. Mùa hè, với khối đứa trẻ, không phải là được tự do, mà là bị thả trôi.


Mà cái màn hình ấy không chỉ ăn mất thời gian. Nó còn lặng lẽ ăn mòn thị lực — số trẻ Việt cận thị nay đã tính bằng hàng triệu — và ăn mòn luôn cái khả năng ngồi yên được với chính mình, thứ có lẽ là năng lực quý nhất của một con người.


Đồng hành cùng con mùa hè
Đồng hành cùng con mùa hè
Hè trưởng thành, ý nghĩa
Hè trưởng thành, ý nghĩa

Vậy đi tu một tuần có biến Win và Bơ thành thiên thần không? Tôi không dám mơ.


Đi resort có làm con hư không? Cũng không.


Trại hè quốc tế có gì sai? Chẳng sai gì.


Tôi dần hiểu: quan trọng không phải ta đưa con đi đâu, mà là ta có dạy con cách quay vào soi chính mình hay không.


Đưa con lên núi để làm gì, nếu con vẫn quen đổ lỗi cho hoàn cảnh? Cho con vòng quanh thế giới để làm gì, nếu con chưa từng đi hết một vòng vào bên trong mình?


Một đứa trẻ ngồi trong thiền đường mà bụng chỉ đếm ngày về thì cũng rỗng tuếch y như đứa trẻ ra biển chỉ để sống ảo. Nhưng một đứa trẻ — dù ở chánh điện hay bên hồ bơi resort — biết dừng một nhịp để hỏi "mình đang thấy gì, mình muốn thành người thế nào", thì đứa đó đang thật sự lớn.


Đỉnh cao thật sự là biết quay về


(Tượng Phật hoàng Trần Nhân Tông / Yên Tử) - Chọn những nơi du lịch kẹp bài học quý cho con về lòng trắc ẩn. Yêu lịch sử là nhân thì yêu nước là quả!


Tôi nhớ có lần đi Yên Tử, nhìn tượng Phật hoàng Trần Nhân Tông bên cạnh rêu phong cảnh chùa cổ kính. Một vị vua hai lần đánh tan giặc Nguyên Mông, đứng trên đỉnh cao quyền lực mà cả đời người ta mơ chưa tới. Vậy mà ngài bỏ ngai vàng, lên Yên Tử khoác áo nâu, quay vào trong để học cái bài học lớn nhất của kiếp người.


Hóa ra đỉnh cao thật sự không phải leo cho cao giữa thiên hạ, mà là biết quay về soi lại chính mình. "Cư trần lạc đạo" — ở đời vui Đạo. Một ông vua có cả thiên hạ còn chọn đường ấy — vậy mà tôi cứ lăm le đẩy con leo cho cao giữa cuộc đua của thiên hạ.


Người cần đi tu nhất, hóa ra là tôi


May mắn là vk ck tôi đều thuận đường trong việc đồng hành với 2 bạn nhỏ. Đôi lúc cũng hay nhắc nhau, coi chừng bản ngã, tự cao chạy ngầm.


Phải thành thật: vk ck tôi hay đưa con đi khóa tu, có một phần nhỏ trong tôi thấy mình… "cũng cũng" hơi ngầu. Kiểu "cha mẹ tỉnh thức", khác người, cho con giá trị sâu sắc giữa thời ai cũng chạy theo hào nhoáng & vật chất bên ngoài. Tôi còn kịp nghĩ sẵn trong đầu cái caption sẽ đăng "phở bò", và tưởng tượng ra mấy chục cái like gật gù tán thưởng. Tôi gửi con đi tu, mà trong bụng lại đang nuôi một cái tôi mong được khen là "bố biết dạy con".


Tính ra, người cần đi tu nhất ở cái cổng đó sáng nay không phải Win, càng không phải Bơ. Là tôi. (Vợ tôi đứng cạnh chắc cũng nghĩ y vậy, chỉ là không nói ra.)

Bài học mùa hè này, rốt cuộc, không dành cho hai đứa nhỏ trên xe. Nó dành cho hai vợ chồng chọn cách đồng hành cùng con tri túc, không nhiều hưởng thụ.


Ba điều tôi luôn tự nhắc mình


  1. Làm gương: muốn con bớt ôm điện thoại thì bố mẹ đừng vừa dặn con vừa lướt Facebook; muốn con biết ngồi yên thì mình phải ngồi yên được trước đã — con không học điều ta nói, con học điều ta làm. Nhà tôi vừa chốt mấy rule — văn hóa gia đình: không mang thiết bị điện tử vào bàn ăn, toilet và giường ngủ. Tối ngủ tắt sóng (chế độ máy bay) để mở pháp, nghe truyện cho dễ ngủ. Để làm được điều này thì cha mẹ phải làm gương trước. Tự hứa với mình phải làm thôi!


  2. Rèn mình: khóa tu thật sự của vc tôi là tập buông bớt kỳ vọng, và buông luôn cái nhu cầu được khen; con đâu phải tấm huy chương để tôi đeo lên ngực. Con và mình là nhân duyên nhiều đời, mình cộng nghiệp với nó, nhưng mỗi đứa nhỏ cũng có "biệt nghiệp" riêng của nó. Làm cha mẹ hãy tôn trọng cái riêng có của con. Mình làm HLV, mentor cùng con trưởng thành, chứ đừng mong cầu, đòi hỏi con phải như ý ta.


  3. 3 — Nuôi dưỡng lòng trắc ẩn: thương Win và Bơ dù sau này tụi nó thành ai; thương cả mấy nhà chọn đường khác; và thương cả hai vợ chồng đang vụng về tập làm cha mẹ mỗi ngày, sai rồi sửa, sửa rồi lại sai. Tụi mình hay kể cho con những tích truyện Phật, những bậc anh hùng, vĩ nhân... để con được nuôi dưỡng trong dòng suối mát lành của những điều lành. Con có chạm đến hay không vẫn là do nhân duyên của tụi nhỏ.


Trời hửng sáng. Đâu đó trên đường đến thiền viện, chắc Win với Bơ đã ngủ gục vào vai nhau. Còn tôi tiếp tục vai trò của mình bằng một trận cầu thể dục buổi sáng.


4h sáng, đứa "dậy sớm đi học làm người" sớm nhất, hóa ra lại là ông bố này.

Chúc cả nhà mình một mùa hè có nhiều ý nghĩa — mà trước hết là thức khỏi mấy giấc mơ ta hay mơ giùm con.


----


P/S — Cư Trần Lạc Đạo

Ở đời vui đạo hãy tùy duyên, Đói cứ ăn đi, mệt ngủ liền. Trong nhà có báu thôi tìm kiếm, Đối cảnh không tâm chớ hỏi thiền.


*#Papawinbo · Bố Tuấn NA*

Bài đăng gần đây

Xem tất cả
Cẩm nang cùng con lớn lên an vui

Cẩm nang cho cha mẹ cùng con lớn lên an vui theo tinh thần ba bậc thầy: Thầy Viên Minh, Thầy Thích Nhất Hạnh, Thầy Minh Niệm. Gồm 4 độ tuổi, 4 trò chơi tỉnh thức, 4 câu thần chú và bảng đổi câu nói kh

 
 
 

Bình luận


bottom of page